Chim sẻ ban mai – Quách Ni

Tập 1T rong mỗi câu truyện cổ tích đều có một cô bé lọ lem, trước “ thế lực ác bá ”, nàng ngần ngại, sợ hãi sinh tồnKhí trời đầu hạ làm cho buổi chiều có chút nóng nực, khiến cả trường học có vẻ như có chút buồn ngủ. Mà ở ngoài hành lang cửa số mấy con chim sẻ lại chuyền cành gọi tới gọi lui, trông có vẻ như rất là vô tư “ Ma thu thu. .. .. . Ma thu thu ! ! Em đem đoạn văn tôi mới vừa nói đọc lại 1 lần. .. .. ” Nữ sinh ngồi ở một góc sáng sủa cạnh hành lang cửa số hấp tấp vội vàng kéo tâm lý của mình từ cõi thần tiên trở về hiện tại, nàng hốt ha tá hỏa đứng lên, vẻ mặt lại u ám và đen tối. .. .. . Lúc này, ở bàn lân cận lặng lẽ đưa qua một quyển sách, ngón tay bạn học kề bên chỉ vào một hàng trong sách. Nữ sinh kinh ngạc nhìn nhìn bàn kề cận, như có chút không dám tin rằng sẽ có người sẵn sáng giúp sức mình, dưới sự thúc giục của bà cô nàng lập tức mở miệng đọc : “ Anh nhẹ nhàng nâng vai nàng, hỏi. .. .. . Lấy anh được không ?. .. .. . ” Lời nữ sinh vừa thốt ra lập tức làm cho lớp học yên lặng bùng nổ một trận cười vang, nữ sinh đầu cúi thấp, lúng túng nắm lấy quần áo đồng phục mình. “ A, vịt con xấu xí cũng mơ mộng lấy chồng nha !  ̄  ̄  ̄ ” “ Làm ơn đi, người ta cũng là nữ sinh mà, thật chán ghét — — ” Tiếng cười trong lớp học ngày càng ko kiêng nể ! ! “ Ma thu thu ! ! ” Trên bục giảng truyền đến giọng rít gào của bà cô “ Ra khỏi phòng học chạy 20 vòng sân thể dục cho tôi ! ! Sách thì không đọc, không biết làm cái gì. .. .. . ” Tiếng bà cô rít lên, bạn học giễu cợt, ngày càng xa dần, trước mắt nữ sinh đều đã rất quen với loại trường hợp này, nàng yên lặng hướng ra sân thể dục mà đi. .. .. . Sân thể dục của trường hình tròn trụ rộng 400 thước lại có vẻ như lãnh đạm yên lặng, 20 vòng chạy quanh một cái sân hình tròn trụ như một xoáy nước cuốn lấy nữ sinh, 1 vòng, 2 vòng. .. .. . 4 vòng lại 5 vòng. .. .. . Ồ ồ thở dốc, bước chạy nặng nề, ánh mắt không có thần, từng giọt mồ hôi lớn chảy dài xuống hai má. .. .. . 10 vòng, 11 vòng lại 12 vòng. .. .. . Tốc độ chạy của nữ sinh ngày càng chậm, ngày càng chậm, bước chạy khởi đầu lảo đảo, mở màn khó khăn vất vả, ở đầu cuối, nàng dừng lại, ngồi xổm xuống đất, thầm ai oán. .. .. . “ Ma thu thu ? Là ai a ?. .. .. . Nga, Cậu đang nhắc đến nhỏ sao chổi lớp tất cả chúng ta sao ? ! Nhỏ đó có cái gì để nhắc ?. .. .. . Ngày nào cũng giống như người chậm tăng trưởng thơ thơ thẩn thẩn, thành tích học tập thì không tốt, bạn học ko chú ý nó. .. .. . Ngay cả giáo viên cũng chán ghét nó a ! ! Không tin cậu đi hỏi cô đi. .. .. . ”. .. .. . “ Ma thu thu ? Nữ sinh ngồi ở bàn ba góc sáng sao ?. .. .. . Trò đó không có gì hay ho để nói, sách đọc thì ko đọc, người khi nào cũng thơ thơ thẩn thẩn ko biết là tâm lý cái gì. .. .. . Ở nhà hình như không có ai chăm nom em ấy, thành tích học tập kém, tính tình lại quái gở, hiện tại cô bé này thật là …. ai !. .. .. . ”. .. .. . “ Ma Thu Thu nhà tất cả chúng ta sao ? Nó chưa gây rắc rối cho tôi … .. là tốt rồi. .. .. . Hai thằng anh của nó đều khiến cho tôi mệt lữ, làm thế nào có thời hạn chú ý nó !. .. .. . Thành tích học tập kém cũng không sao, nó chịu khó đọc sách là được, chỉ cần nó ko gây rắc rối. .. .. . ” Trong mỗi câu truyện cổ tích sẽ có một hoàng tử, người sẽ giật mình Open trong cuộc sống của cô bé lọ lemKhuôn viên sân thể dục lớn truyền ra tiếng khóc nghẹn ngào, đứt quãngNước mắt trong tay nữ sinh ngồi chồm hổm chậm trễ chảy xuống, tiếng khóc cũng trở nên có chút rối loạn. .. .. “ Ầm ỹ chết đi được. ” Một giọng nói lãnh đạm cắt đứt mạch cảm hứng của nàng. “ Có phải cơ bản tôi không hề có được niềm hạnh phúc hay không ? ” Nữ sinh ngẩng đầu nhìn về phía vừa truyền đến âm thanh, nàng như muốn hỏi hắn lại vừa như tự thủ thỉ hỏi mình. “. .. .. . ” “ Hay là cơ bản tôi không xứng để có niềm hạnh phúc ? ” Người tựa hồ trầm tư một chút ít, lại thở dài “ Hayakawa ! Thi đậu trường Hayakawa đi, có lẽ rằng cô sẽ có được niềm hạnh phúc cô muốn ! ” “ Hayakawa ? ? ” Nữ sinh cúi đầu. .. .. . “ Thật sao ?. .. .. . Anh chắc chứ ?. .. .. . Tôi thi đậu Hayakawa thì hoàn toàn có thể chạm tay vào niềm hạnh phúc ? ” Như người trong bóng đêm tìm được ánh sáng, nữ sinh trở nên cấp bách … .. .. Một bóng người từ táng cây không xa đu xuống, nữ sinh nhíu mắt nhìn kỹ hắn, nhưng lại ko thấy rõ diện mạo của người “ Có lẽ vậy ! ”. .. .. . Trong mỗi câu truyện cổ tích cũng có một đôi giày thủy tinh, là đại diện thay mặt cho niềm hạnh phúc, nó đang chờ đón một ngày nào đó gia chủ sẽ tìm được mình — —

20

Có bài mới Re: Chim Sẻ Ban Mai – Điểm:

Cuộc chiến đầu tiên

Bạn đang đọc: Chim sẻ ban mai – Quách Ni

Phần 1

Khoác lên người bộ đồng phục thủy thủ xanh đậm toát ra khí chất tao nhã cùng cao quý

Tôi mơ mộng đeo lên vai túi xách hình bé Glne màu trắng

Người trong gương kia, là tôi sao?

Tuy là có chút tàn nhang nhưng trên mặt một vài cái mụn vẫn không khách khí mọc ra, chết người hơn là lại có một cái mọc ngay chóp mũi

Tuy là thân hình có chút mập mạp luôn đánh vỡ giấc mộng làm cô gái xinh đẹp của tôi, nên tôi chỉ có thể nhân lúc đi ngang qua tủ kính vụng trộm mình một cái

Đeo vào một kính mắt to đến dọa người che nữa bên mặt, trông tôi thật giống với loại con gái dễ bảo, biết nghe lời

Nhưng mà……………..

Nhưng mà cái biểu tình hạnh phúc mà cái tên kia nói đến tôi vẫn chưa gặp qua a

Tôi thật cẩn thẩn vươn tay ra trước gương chạm nhẹ……….

“Thu Thu, mau ra ăn sáng đi con!” Giọng nói có chút dịu dàng hiếm thấy của mẹ vang lên khắp nhà

“A….dạ!” Tôi cuống quít thu tay lại chạy ra khỏi phòng, thật có chút không quen với lối xưng hô dịu dàng này của mẹ

Trời ạ! Trong lòng tôi thầm hô lên một tiếng

Một bữa đại tiệc a! Toàn những món tôi thích nhất : ngó sen chưng, thịt bò……….các gì cũng có. Ba, mẹ ngồi ở 1 bên vẻ mặt sáng lạng, hiền lành nhìn tôi

“Lại đây, Thu Thu, lại đây ngồi! Ha ha!” Ba vui tươi hớn hở chỉ chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, nói với tôi

“Không không, Thu Thu, ngồi xuống bên cạnh mẹ này” Mẹ cũng hướng tôi thịnh tình mời mọc

“A………” Tôi có chút luống cuống chân tay trước sự quan tâm của ba mẹ, tôi bối rối không biết nên ăn cái gì “A, các anh con đâu?”

“À, Tích Xuân và Hạ Sinh sáng sớm đã đi ra ngoài rồi……….” Mẹ tủm tỉm cười vừa gắp cho tôi món đậu hủ dồn thịt tôi thích nhất vừa nói với tôi, ba cũng không chịu thua kém, cũng gắp thức ăn cho tôi

“Ách, cám ơn………” Tuy là ánh mắt và cử chỉ của họ đã kéo dài được một tháng nay, nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn có chút không quen

Dù sao thì hai tháng trước, trong Ma gia trọng nam khinh nữ này, tôi vẫn là một Ma Thu Thu không có chút nào địa vị, một Ma Thu Thu xem nhẹ sự tồn tại của mình, một Ma Thu Thu suốt ngày bị mắng, một Ma Thu Thu hướng về gia đình tuyên bố muốn ghi danh học ở trung học Hayakawa, cả nhà đã nghĩ tôi phát sốt

“Ma Thu Thu, mày hôm nay phát sốt sao? Người như vậy, cũng muốn thi vào Hayakawa?”

Ma Hạ Sinh không cần suy nghĩ nói

“Mày thi đậu vào đó cũng giống như là bọ hung chết đuối trong hố phân, tuyệt đối sẽ ko có khả năng!”

“Này, Ma Hạ Sinh, em là heo a, em mắng nó cũng ko cần liên lụy vào chúng ta chứ, tuy rằng anh một chút cũng ko muốn thừa nhận một đứa….” Ma Tích Xuân nói đến đây lập tức im bặt, vẻ mặt giống như không cẩn thận nuốt phải một con gián ghê tởm. Dù rằng hắn ta vẫn không thể không thừa nhận đứa em gái thân thuộc này

“Em…..em…..” Tôi cố gắng giải thích

“Tụi bây sáng sớm ầm ỹ cái gì a, các ngươi còn chê mẹ chưa đủ phiền sao? Hạ sinh đang tốt lành tự nhiên muốn chạy đi học cái ngành khảo cổ gì đó, Tích Xuân thì suốt ngày cầm đàn ghita tổ chức dàn nhạc. Ma Thu Thu có chút an phận bây giờ cũng bắt đầu càn rỡ!! Hayakawa! Đó là trường con có thể thi sao? Con ít đi ra ngoài làm mất mặt mẹ đi, an an phận phận cho mẹ giảm bớt lo lắng, chuyện trong nhà đã quá nhiều rồi, mẹ không rảnh quản con đâu!!” tiếng nói lảnh lót cao đến quãng tám của mẹ vừa xuất hiện đã khiến cả bàn ăn đều im lặng

“Được, được, được rồi, ăn cơm đi!” Ba chầm chậm nói

“Aha…ha….tương lai của mày quả thật đúng là ảm đạm không có ánh sáng………” Ma Hạ Sinh cợt nhả nói “Mày nếu như thi đậu vào Hayakawa thật thì tao và anh hai sẽ ở trước mặt mày bắt chước tiếng chó sủa…………nhưng mà tuyệt đối không có khả năng đó”

Nhưng mà nói như thế nào đi chăng nữa thì trên đời này không có gì là tuyệt đối. Từ khi tôi hạ quyết tâm thi vào Hayakawa, không! Phải nói là từ cái ngày đầu tiên tôi gặp mặt hắn, thì thần may mắn đã bắt đầu mỉm cười với Ma Thu Thu này.

Một Ma Thu Thu chưa bao giờ được giáo viên điểm, bạn học vài năm cũng có thể gọi sai tên mình, một Ma Thu Thu bình thường đến không đặc sắc, tại kì thi tốt nghiệp không ngờ lại có thể đậu vào trường Hayakawa, một trong tám trường nổi tiếng nhất cả nước, vùng đất mơ ước của bao người

Tuy rằng, cho đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu được tại sao mình có thể thi đậu! Nhưng mà mặc kệ nguyên nhân là như thế nào, tôi cũng đã rất sung sướng rồi

Có lẽ mọi chuyện xảy ra với tôi thật giống như hắn nói : chỉ cần thi đậu vào Hayakawa, tôi sẽ có thể có được thứ hạnh phúc mà tôi muốn. Và điều này đã được xác thực, trong 16 năm sinh ra trong cõi đời của Ma Thu Thu, không có giây phút nào tôi hạnh phúc hơn bây giờ, khi có thể nhìn thấy nét mặt “Từ ái” và “Hạnh phúc” của ba mẹ nói lời tạm biệt……………..Khoác lên người bộ đồng phục thủy thủ xanh đậm toát ra khí chất thanh nhã cùng cao quýTôi mơ mộng đeo lên vai túi xách hình bé Glne màu trắngNgười trong gương kia, là tôi sao ? Tuy là có chút tàn nhang nhưng trên mặt một vài cái mụn vẫn không khách khí mọc ra, chết người hơn là lại có một cái mọc ngay chóp mũiTuy là thân hình có chút mập mạp luôn đánh vỡ giấc mộng làm cô gái xinh đẹp của tôi, nên tôi chỉ hoàn toàn có thể nhân lúc đi ngang qua tủ kính vụng trộm mình một cáiĐeo vào một kính mắt to đến dọa người che nữa bên mặt, trông tôi thật giống với loại con gái dễ bảo, biết nghe lờiNhưng mà … … … … … .. Nhưng mà cái biểu tình niềm hạnh phúc mà cái tên kia nói đến tôi vẫn chưa gặp qua aTôi thật cẩn thẩn vươn tay ra trước gương chạm nhẹ … … …. “ Thu Thu, mau ra ăn sáng đi con ! ” Giọng nói có chút êm ả dịu dàng hiếm thấy của mẹ vang lên khắp nhà “ A …. dạ ! ” Tôi cuống quít thu tay lại chạy ra khỏi phòng, thật có chút không quen với lối xưng hô dịu dàng êm ả này của mẹTrời ạ ! Trong lòng tôi thầm hô lên một tiếngMột bữa đại tiệc a ! Toàn những món tôi thích nhất : ngó sen chưng, thịt bò … … …. những gì cũng có. Ba, mẹ ngồi ở 1 bên vẻ mặt sáng lạng, hiền lành nhìn tôi “ Lại đây, Thu Thu, lại đây ngồi ! Ha ha ! ” Ba vui mắt hớn hở chỉ chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, nói với tôi “ Không không, Thu Thu, ngồi xuống bên cạnh mẹ này ” Mẹ cũng hướng tôi thịnh tình mời mọc “ A … … … ” Tôi có chút luống cuống chân tay trước sự chăm sóc của ba mẹ, tôi hoảng sợ không biết nên ăn cái gì “ A, những anh con đâu ? ” “ À, Tích Xuân và Hạ Sinh sáng sớm đã đi ra ngoài rồi … … …. ” Mẹ tủm tỉm cười vừa gắp cho tôi món đậu hủ dồn thịt tôi thích nhất vừa nói với tôi, ba cũng không chịu thua kém, cũng gắp thức ăn cho tôi “ Ách, cám ơn … … … ” Tuy là ánh mắt và cử chỉ của họ đã lê dài được một tháng nay, nhưng cho đến giờ đây tôi vẫn có chút không quenDù sao thì hai tháng trước, trong Ma gia trọng nam khinh nữ này, tôi vẫn là một Ma Thu Thu không có chút nào vị thế, một Ma Thu Thu xem nhẹ sự sống sót của mình, một Ma Thu Thu suốt ngày bị mắng, một Ma Thu Thu hướng về mái ấm gia đình công bố muốn ghi danh học ở trung học Hayakawa, cả nhà đã nghĩ tôi phát sốt “ Ma Thu Thu, mày ngày hôm nay phát sốt sao ? Người như vậy, cũng muốn thi vào Hayakawa ? ” Ma Hạ Sinh không cần tâm lý nói “ Mày thi đậu vào đó cũng giống như là bọ hung chết đuối trong hố phân, tuyệt đối sẽ ko có năng lực ! ” “ Này, Ma Hạ Sinh, em là heo a, em mắng nó cũng ko cần liên lụy vào tất cả chúng ta chứ, tuy rằng anh một chút ít cũng ko muốn thừa nhận một đứa …. ” Ma Tích Xuân nói đến đây lập tức im bặt, vẻ mặt giống như không cẩn trọng nuốt phải một con gián ghê tởm. Dù rằng hắn ta vẫn không hề không thừa nhận đứa em gái quen thuộc này “ Em … .. em … .. ” Tôi nỗ lực lý giải “ Tụi bây sáng sớm ầm ỹ cái gì a, những ngươi còn chê mẹ chưa đủ phiền sao ? Hạ sinh đang tốt đẹp tự nhiên muốn chạy đi học cái ngành khảo cổ gì đó, Tích Xuân thì suốt ngày cầm đàn ghita tổ chức triển khai dàn nhạc. Ma Thu Thu có chút an phận giờ đây cũng mở màn càn rỡ ! ! Hayakawa ! Đó là trường con hoàn toàn có thể thi sao ? Con ít đi ra ngoài làm mất mặt mẹ đi, an an phận phận cho mẹ giảm bớt lo ngại, chuyện trong nhà đã quá nhiều rồi, mẹ không rảnh quản con đâu ! ! ” lời nói lảnh lót cao đến quãng tám của mẹ vừa Open đã khiến cả bàn ăn đều yên lặng “ Được, được, được rồi, ăn cơm đi ! ” Ba chầm chậm nói “ Aha … ha …. tương lai của mày quả thật đúng là ảm đạm không có ánh sáng … … … ” Ma Hạ Sinh cợt nhả nói “ Mày nếu như thi đậu vào Hayakawa thật thì tao và anh hai sẽ ở trước mặt mày bắt chước tiếng chó sủa … … … … nhưng mà tuyệt đối không có năng lực đó ” Nhưng mà nói như thế nào đi chăng nữa thì trên đời này không có gì là tuyệt đối. Từ khi tôi hạ quyết tâm thi vào Hayakawa, không ! Phải nói là từ cái ngày tiên phong tôi gặp mặt hắn, thì thần suôn sẻ đã khởi đầu mỉm cười với Ma Thu Thu này. Một Ma Thu Thu chưa khi nào được giáo viên điểm, bạn học vài năm cũng hoàn toàn có thể gọi sai tên mình, một Ma Thu Thu thông thường đến không rực rỡ, tại kì thi tốt nghiệp không ngờ lại hoàn toàn có thể đậu vào trường Hayakawa, một trong tám trường nổi tiếng nhất cả nước, vùng đất mơ ước của bao ngườiTuy rằng, cho đến giờ đây, tôi vẫn không hiểu được tại sao mình hoàn toàn có thể thi đậu ! Nhưng mà mặc kệ nguyên do là như thế nào, tôi cũng đã rất sung sướng rồiCó lẽ mọi chuyện xảy ra với tôi thật giống như hắn nói : chỉ cần thi đậu vào Hayakawa, tôi sẽ hoàn toàn có thể có được thứ niềm hạnh phúc mà tôi muốn. Và điều này đã được xác nhận, trong 16 năm sinh ra trong cõi đời của Ma Thu Thu, không có khoảng thời gian ngắn nào tôi niềm hạnh phúc hơn giờ đây, khi hoàn toàn có thể nhìn thấy nét mặt “ Từ ái ” và “ Hạnh phúc ” của ba mẹ nói lời tạm biệt … … … … … ..

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *