GIAI ĐIỆU MIỀN TÂY

Và đêm phương Nam nghe dòng sông ơ nước chảy…
À à a… À à a…
Dô dô dô dô…
Quê tui Bến Tre, nơi có sông
Tháng năm dài những ngày giải phóng
Nơi lớp trẻ vẫn đang hình thành
Xóa sạch nỗi đau vẫn còn rãi đống
Cái nôi Đồng Khởi tháng năm anh
Hùng Tiếng thở dài những ngày mênh mông
Qua rồi cái thời ta còn gian khổ
Bây giờ phát triển mấy đời thông dông
Ta vẫn hát và ta vẫn ca
Vì cuộc đời này cho phép
Những bữa cơm chẳng thiếu mùi vị
Bát canh rau nhà thịt kho tép
Ánh nắng chiều tà xuyên qua tán lá
Bóng hàng dừa phía trời xa xa
Có đàn chim nhỏ bay về làm tổ
Dưới gốc hiên nhà mười giờ ra hoa
Con gái Bến Tre nó đẹp
Đẹp thấy sợ nó đẹp thấy ớn
Dùng từ ngữ của người địa phương
Chắc bạn nghe thấy điều quá trớn
Tui khuyên mấy ông về đây lấy vợ
Vì con gái chẳng cần văn thơ
Luôn chung thủy sống trọn kiếp người
Hai quả tim vàng dưới đồi trăng mơ
Ta bước qua thướt tha, cho đêm tàn
Em ơi về đây má anh cho thêm vàng
Cái tuổi của anh vẫn còn đi học
Nhưng nếu em thích thì sang thưa
Rước em về bỏ vào tủ kiếng
Sung sướng cuộc đời đó nghe chưa?
Và dô đê!
Ai cầm ly tui xin mời là dô đê
Chơi cho tới, ôi cuộc đời thật đê mê
Bao niềm vui quên khổ cực mình vui đê
Sao phải lo dù rằng cuộc đời này có nhiều lúc bần với nghèo hèn?
Và mình phải cười nhất là những người hèn
Gió lộng trời hoang vu
Ngồi đây ca, ngồi đây la
Bản tình ca á a á a…
Bắt con đuông bỏ dô miệng mình nhai nhai
Nhiều người thấy nó sợ
Nhưng thực chất là high high
Về miền Tây phải biết uống rượu
Nói không biết là bye bye
Đi chân đất để cho nó lành
Chứ thấy mang guốc là sai sai
Ớ…
Chơi phải chơi cho hết
Chơi đến khi tui lếch
Chơi đến khi tui bếch
Còn thêm mấy chai khui hết
Thằng Đen mày kéo cái dàn nhạc sống
Ra đây mình ca từ đây tới sáng
Miền Tây sương gió đầy trời
Phải chơi cỡ vậy cái vui của ta mới đáng
Con cá gô bỏ dô gỗ nghe gồ gồ
Nghe tui gáp thấy ghê
Đứa con nít nó ồ ồ
Mấy ông chú coi nhìn ổng vậy
Cái mà tiền cả bó đó đừng giỡn nha mấy má
Nhìn chất phát, chứ mà đùa với ổng
Coi chừng ổng chọi cho thấy má, thấy ba à nghe!
Anh nói em rồi
Anh đi nhậu thì em đừng có gọi
Nếu em gọi ớ thì bắt buộc anh phải nghe
Anh nghe anh ngu dại gì anh nói anh xỉn
Ơ đúng hông?
Để cho lâu lâu anh chơi một chút xíu anh về!
Dô đê!
Ai cầm ly tui xin mời là dô đê
Chơi cho tới ôi cuộc đời thật đê mê
Bao niềm vui quên khổ cực mình vui đê
Sao phải lo rằng cuộc đời này có nhiều lúc bần với nghèo hèn
Và mình phải cười nhất là những người hèn Gió lộng trời hoang vu
Mà ngồi đây ca, ngồi đây la
Bản tình ca ứ a ứ a ờ…

La la la… La la la la… La là là la la la… La la la laVà đêm phương Nam nghe dòng sông ơ nước chảy…À à a… À à a…Dô dô dô dô…Quê tui Bến Tre, nơi có sôngTháng năm dài những ngày giải phóngNơi lớp trẻ vẫn đang hình thànhXóa sạch nỗi đau vẫn còn rãi đốngCái nôi Đồng Khởi tháng năm anhHùng Tiếng thở dài những ngày mênh môngQua rồi cái thời ta còn gian khổBây giờ phát triển mấy đời thông dôngTa vẫn hát và ta vẫn caVì cuộc đời này cho phépNhững bữa cơm chẳng thiếu mùi vịBát canh rau nhà thịt kho tépÁnh nắng chiều tà xuyên qua tán láBóng hàng dừa phía trời xa xaCó đàn chim nhỏ bay về làm tổDưới gốc hiên nhà mười giờ ra hoaCon gái Bến Tre nó đẹpĐẹp thấy sợ nó đẹp thấy ớnDùng từ ngữ của người địa phươngChắc bạn nghe thấy điều quá trớnTui khuyên mấy ông về đây lấy vợVì con gái chẳng cần văn thơLuôn chung thủy sống trọn kiếp ngườiHai quả tim vàng dưới đồi trăng mơTa bước qua thướt tha, cho đêm tànEm ơi về đây má anh cho thêm vàngCái tuổi của anh vẫn còn đi họcNhưng nếu em thích thì sang thưaRước em về bỏ vào tủ kiếngSung sướng cuộc đời đó nghe chưa?Và dô đê!Ai cầm ly tui xin mời là dô đêChơi cho tới, ôi cuộc đời thật đê mêBao niềm vui quên khổ cực mình vui đêSao phải lo dù rằng cuộc đời này có nhiều lúc bần với nghèo hèn?Và mình phải cười nhất là những người hènGió lộng trời hoang vuNgồi đây ca, ngồi đây laBản tình ca á a á a…Bắt con đuông bỏ dô miệng mình nhai nhaiNhiều người thấy nó sợNhưng thực chất là high highVề miền Tây phải biết uống rượuNói không biết là bye byeĐi chân đất để cho nó lànhChứ thấy mang guốc là sai saiỚ…Chơi phải chơi cho hếtChơi đến khi tui lếchChơi đến khi tui bếchCòn thêm mấy chai khui hếtThằng Đen mày kéo cái dàn nhạc sốngRa đây mình ca từ đây tới sángMiền Tây sương gió đầy trờiPhải chơi cỡ vậy cái vui của ta mới đángCon cá gô bỏ dô gỗ nghe gồ gồNghe tui gáp thấy ghêĐứa con nít nó ồ ồMấy ông chú coi nhìn ổng vậyCái mà tiền cả bó đó đừng giỡn nha mấy máNhìn chất phát, chứ mà đùa với ổngCoi chừng ổng chọi cho thấy má, thấy ba à nghe!Anh nói em rồiAnh đi nhậu thì em đừng có gọiNếu em gọi ớ thì bắt buộc anh phải ngheAnh nghe anh ngu dại gì anh nói anh xỉnƠ đúng hông?Để cho lâu lâu anh chơi một chút xíu anh về!Dô đê!Ai cầm ly tui xin mời là dô đêChơi cho tới ôi cuộc đời thật đê mêBao niềm vui quên khổ cực mình vui đêSao phải lo rằng cuộc đời này có nhiều lúc bần với nghèo hènVà mình phải cười nhất là những người hèn Gió lộng trời hoang vuMà ngồi đây ca, ngồi đây laBản tình ca ứ a ứ a ờ…

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *