Khi Đồng Minh Nhảy Vào

14/05/2017:
Khi Đồng Minh Nhảy Vào – Giáo sư Nguyễn Tiến Hưng
Vừa đọc xong phần I của Quyển “Khi Đồng Minh Nhảy Vào” của giáo sư Nguyễn Tiến Hưng. Sách dầy gần 900 trang, đọc xong hết chắc còn lâu nên thôi ghi lại những suy nghĩ và cảm xúc của mình cho phần đầu vậy. Thời gian của phần đầu tiên trong quyển này bắt đầu từ khi chính phủ Trần Trọng Kim ra đời cho tới Điện Biên Phủ. Trong đó, giáo sư dành chương đầu tiên để viết về “những cơ duyên trong lịch sử” đã “chợt đến rồi chợt đi”. Bang giao giữ

14/05/2017:
Khi Đồng Minh Nhảy Vào – Giáo sư Nguyễn Tiến Hưng
Vừa đọc xong phần I của Quyển “Khi Đồng Minh Nhảy Vào” của giáo sư Nguyễn Tiến Hưng. Sách dầy gần 900 trang, đọc xong hết chắc còn lâu nên thôi ghi lại những suy nghĩ và cảm xúc của mình cho phần đầu vậy. Thời gian của phần đầu tiên trong quyển này bắt đầu từ khi chính phủ Trần Trọng Kim ra đời cho tới Điện Biên Phủ. Trong đó, giáo sư dành chương đầu tiên để viết về “những cơ duyên trong lịch sử” đã “chợt đến rồi chợt đi”. Bang giao giữa triều Nguyễn với nước Mỹ xa xôi có tốt đẹp hơn nếu như Hoàng tử Cảnh không sớm qua đời như thế không? Tổng thống Roosevelt nếu thọ thêm chừng vài năm thì có giúp được Đông Dương sớm thoát khỏi số phận thuộc địa của Pháp không? Ông là một người kịch liệt chống chính sách thuộc địa của Anh và Pháp.
Tất nhiên, bây giờ mà bàn những việc “nếu” như vậy thì đúng là “chém gió”. Chuyện Hoàng tử Cảnh và chuyện vua Tự Đức gửi sứ thần đi Mỹ cầu viện chống Pháp thì “xa xôi” quá, tôi không dám lạm bàn. Riêng đoạn thời gian 1945 tôi thì không nghĩ là lịch sử VN ở giai đoạn đó có cơ may rẽ sang hướng khác, tránh cho nước Việt Nam được những cuộc chiến đẫm máu. Với một Hồ Chí Minh kiên quyết đi theo thuyết cộng sản và với một de Gaulle mà ngay từ tháng 7 năm 1943 đã tuyên bố “Chiến dịch có ưu tiên cao nhất sau khi giải thoát chính quốc là phải giải thoát Đông Dương” (“Khi Đồng Minh Nhảy Vào”, trang 32) thì tôi nghĩ rằng ngay cả Roosevelt cũng khó có thể tạo đủ áp lực để người Pháp từ bỏ ý định giật lại thuộc địa Đông Dương về cho họ. Như giáo sư đã viết trong những chương sau đó, người Mỹ từ sau 1945 đã nhiều lần thúc ép nước Pháp hãy trao trả nền độc lập cho Đông Dương. Nhưng đó chỉ là những áp lực nửa vời, và người Pháp thực ra hoàn toàn không hề muốn mất thuộc địa của mình. Người Anh sau này có tầm nhìn xa hơn, và đã trao trả dần nền độc lập lại cho các thuộc địa cũ. Nhưng số phận của nước Việt, thuộc địa của Pháp, thì kém may mắn hơn. Người Pháp, ngay cả sau khi thua trận ở Điện Biên Phủ và rút ra khỏi Việt Nam, vẫn còn bám chặt lấy Algérie, và cuộc Chiến tranh Algérie (1954-1962) đã được cả hai bên tiến hành một cách hết sức ác liệt và đẫm máu. Nói thế là tôi muốn nói rằng cơ hội mà người Pháp thật sự trao trả độc lập cho Việt Nam trong khoảng thời gian sau 1945 là vô cùng nhỏ bé.
Người Mỹ chỉ bắt đầu chú ý và can thiệp vào Việt Nam sau khi Mao Trạch Đông toàn thắng ở Trung Quốc. Xuất phát từ vị trí địa chính trị của Việt Nam, tấn bi kịch mới đây của đất nước bắt đầu từ đó. Nó bắt đầu từ năm 1945 mà màn một chấm dứt với trận Điện Biên Phủ.
Cầm quyển sách dầy trên tay thật cảm động và thán phục giáo sư đã bỏ ra không biết bao nhiêu là công sức và thời gian để hoàn thành tác phẩm này, mà theo mình nghĩ thì phần nhiều chắc dành cho thế hệ trẻ, để học những bài học trong lịch sử. Với giọng văn giản dị, dễ đọc của giáo sư, quyển sách này thật sự không “khô khan” như một số những quyển mà tôi đã đọc qua. Thậm chí đôi lúc có cảm giác như giáo sư đang kể chuyện cho người đọc, chứ không phải đang trình bày một giai đoạn lịch sử của đất nước Việt Nam, thật là thú vị.
——————————-
18/06/2017:
“May mắn là trong 5 năm đầu, từ mùa Thu 1955 tới mùa Thu 1960, Miền Nam có được năm năm vàng son, vừa có hòa bình lại được đồng minh Hoa Kỳ hết lòng yểm trợ vật chất và kỹ thuật cho nên đã thu lượm được nhiều kết quả có thể nói là vượt bậc. Hồi tưởng lại thời gian ấy, nhiều độc giả chắc còn nhớ lại cảnh thanh bình khi các em học sinh mặc áo chemise trắng quần xanh, các nữ sinh với những chiếc áo dài trắng tha thướt ngày ngày cắp sách đến trường. Cha mẹ, anh em thì lo công việc làm ăn. Giầu có thì chưa thấy nhưng hầu hết đã đủ ăn đủ mặc, xã hội trật tự kỷ cương. Tuy dù có nhiều bất mãn khó tránh về chính trị, tôn giáo và xã hội, nhưng tương đối thì ta phải công nhận rằng đây là thời hào quang nhất của nền Đệ Nhất Cộng Hòa.
….
Nhân dân Miền Nam đã có được năm năm vàng son để làm ăn sinh sống trong hoàn cảnh tương đối là thanh bình. Tuy còn nghèo nhưng mỗi ngày lại thêm một bước tiến. Bao nhiêu độc giả cao niên còn nhớ lại những kỷ niệm êm đềm về thời gian ấy. Thí dụ bạn có thể đi bất cứ nơi nào một cách tự do từ Cà Mau ra tới tận Đông Hà. Mờ sáng lên xe buýt ra Vũng Tàu tắm biển hay buổi chiều đến ga xe lửa gần chợ Bến Thành mua vé đi Đà Lạt. Chỉ trong chốc lát, con tầu bắt đầu phun khói, còi tầu rít lên trước khi khởi hành. Khi mặt trời hé rạng thì tầu chạy ngang bờ biển cát trắng Phan Rang, giẽ trái rồi ỳ ạch leo tuyến đường sắt có móc để trèo dốc lên Đà Lạt. Cái thú vui khi rời ga Đà Lạt (đẹp nhất Đông Nam Á) để mau tới “Café Tùng” hay “Phở Bằng” thưởng thức một ly cà phê sữa nóng thì khó có thể diễn tả được.”
Trích thật dài từ sách của giáo sư những đoạn văn tả một đất nước hết sức thanh bình, dù còn nghèo nhưng con người sống tự do, xã hội có kỷ cương.
Phá hoại cuộc sống thanh bình đó là ai? Ai đêm đêm đặt mìn trên đường sắt, đắp mô chôn mìn trên các quốc lộ để giết dân lành?
Đánh nhau để giành độc lập? Quốc gia VNCH vừa mới được thành lập, có đầy đủ độc lập và chủ quyền đó thôi. Miền Nam đã có độc lập rồi. Trong sách còn đề cập đến việc khai thác phốt phát ở Hoàng Sa và trường Sa!
Thử hỏi nếu không có Liên Xô với Trung Quốc thì quốc gia miền Bắc tồn tại được bao lâu? Không phải là trong thời chiến đến miếng lương khô, cái bát ăn cơm cũng từ Trung Quốc sang hay không? Vậy chớ sau khi Liên Xô sụp đổ, ai quy hàng ở Thành Đô để tìm chỗ dựa? Đó là độc lập ư?
Thống nhất đất nước? Nước Đức thống nhất đất nước mà không cần đổ một giọt máu thì sao? Tại sao phải đầy hàng triệu người trẻ tuổi, tinh hoa của dân tộc vào chỗ chết chỉ vì một tư tưởng hệ xa lạ? Đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc? Đánh cho chủ nghĩa xã hội? Vậy có phải là tay sai hay không?
Hôm qua mới viết một bài về vụ phá hoại tuyến đường sắt Đà Lạt-Tháp Chàm. Đến tối đọc sách giáo sư lại nhắc đến nó với những kỷ niệm êm đềm trong sách. Thật là buồn! Chiếm được cả miền Nam rồi thì mang cả nước Việt đi bán đồng nát ve chai phế liệu hết!
Thời ông Diệm không phải là không có sai lầm. Nhưng như giáo sư nói, nhìn tổng thể thì đã làm được nhiều việc, đặt được một nền móng xuống mà về nhiều mặt thì vẫn còn ảnh hưởng trong miền Nam cho tới bây giờ.

…more

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *