❤️Bách Hoa Tiên Tử❤️

                                    
                                              🍀 ĐOẢN VĂN 🍀
                          Tác Giả : Anh Đào .
                          

Beta : Dục Ân

Ta là Bách Hoa Tiên Tử, là nàng tiên của muôn hoa, trong người ta luôn có năng lượng đặc biệt quan trọng. Đó là do Phật Tổ ban cho ta, vì Ngài nói năng lượng đó thích hợp với ta nhất, đó là sức mạnh ngay cả Ngọc Hoàng cũng phải sợ. Cho nên ta là nàng tiên duy nhất không chịu sự khống chế của trời đất. Ta tuy luôn trừ yêu diệt ma, luôn làm theo lệnh của Ngọc Hoàng vì ông từng nuôi nấng ta, nhưng đến giờ ta vẫn chưa chịu đứng vào hàng tiên của ông. Cho nên ta vẫn là một bông hoa tự do . Trong một chuyến đi dạo nhân gian, ta đã gặp chàng, Tam Hoàng tử Long quốc. Chàng là một người có dã tâm rất lớn, luôn muốn chiếm được ngôi vua. Ai cũng nghĩ chàng gian ác, tham vọng. Nhưng ta biết, năm xưa do tên cẩu Hoàng đế chỉ biết ăn chơi sa đọa kia, và mẹ con Hoàng hậu và Thái tử hại mẹ chàng nên chàng mới như vậy. Thật ra ta đã thấy được tương lai, chàng sẽ là một vị vua tốt. Cho nên ta luôn theo sau phò trợ chàng . Thật ra còn một nguyên do nữa, đó là từ ánh mắt tiên phong, ta đã yêu chàng. Ta biết, chàng đến với ta chỉ vì tận dụng ta để đoạt ngôi vua, chàng cảm xúc ta sẽ có lợi cho chàng sau này, cảm xúc của thiên tử luôn đúng, nên ta chưa khi nào trách chàng cả. Chàng là vì niềm hạnh phúc của chàng, và ta cũng vậy . Ta giúp chàng chiêu binh, chọn những binh lính tốt nhất để Giao hàng chàng. Đổi lại, chàng đem lòng yêu một nữ nhân khác, nàng ta rất tốt bụng, rất xinh đẹp, rất dịu dàng êm ả, lại là con gái cưng của phủ Thừa Tướng, nhưng ta biết, nàng ta luôn tính kế làm thế nào để lấy được lợi từ chàng. Ta chưa khi nào làm tổn hại nàng ta, chỉ để cho nàng ta tính kế mình, dù ta chưa khi nào mắt mưu, vì ta thấy, chàng ở bên nàng ta, thật sự niềm hạnh phúc. Ta hằng ngày vẫn đi theo sau chàng. Dù có đôi lúc chành bực tức sẽ đánh ta, mắng ta, nhưng ta vẫn luôn cố chấp theo chàng. Vừa là giúp chàng thanh tẩy tà ma, vừa là ở bên cạnh chàng . Chàng tuy thân võ tốt, nhưng có nhiều lúc chàng bị thương, ta luôn chăm nom chàng những lúc ấy, và khi tỉnh lại, chàng luôn cho người đó là nàng ta. Ta không sử dụng phép thuật của mình nhiều lắm, ta luôn dùng trí của mình để quét dọn đường đi cho chàng, để chàng từng bước đi tới vinh quang, mặc dầu công lao của ta luôn bị nàng ta cướp lấy, nhưng với ta chỉ cần chàng vui tươi, thì mấy cái công lao đó ta cũng không cần .

Lần kia chàng bị người của Thái Tử ám sát, trúng độc cực nặng, độc đó không có thuốc giải. Cũng may máu của tiên hoa luôn là giải dược, ta đã cho chàng uống giọt máu của ta, chàng qua khỏi. Vậy mà ta bị nàng ta bắt giam lại trong nhà củi, còn nàng ta giả vờ chăm sóc chàng, để giành công trạng. Mấy ngày ta ở trong phòng củi, ta nghe người làm bên ngoài nói, chàng đã bình phục. Ta vui mừng, mặc kệ bọn họ nói tất cả là do Thiên kim phủ Thừa Tướng.

Lần khác, nàng ta bị người của Thái Tử bắt đi uy hiếp chàng, chàng vì cứu nàng ta mà phải chết. Còn ta hoảng sợ, cầu cứu Hắc Bạch Vô Thường. Bọn họ bảo ta đi hỏi Diêm Vương, Diêm Vương lại mời Ngọc Hoàng xuống thương lượng. Sau cùng, ta đồng ý chấp thuận đứng vào hàng ngũ tiên của Ngài, đổi lại là mạng sống cho chàng. Nhưng ta cũng ra điều kiện kèm theo, cho ta thời hạn, và chàng phải sống răng long đầu bạc, nữ nhân kia cũng vậy. Ngọc Hoàng đồng ý chấp thuận, Diêm Vương ghi chép vào sổ sinh tử. Ta sẽ giúp chàng lên ngôi, giúp chàng niềm hạnh phúc, như vậy ta mới yên tâm về trời. Ta với chàng vô duyên, vì vậy việc ta làm được cho chàng chỉ có bấy nhiêu . Ta làm bao nhiêu việc, sau cuối cũng giúp chàng lên ngôi. Mặc dù chưa khi nào chàng mảy may động lòng trước những việc ta làm, nhưng so với ta, chàng niềm hạnh phúc là được . Ngày chàng đăng cơ, nàng ta được phong Hậu, còn ta, chàng giữ chút tình nghĩa, phong ta làm Quý Phi, ta cười, tiến đến ôm chàng thật chặt, chàng cũng không đẩy ta ra, vì những cái ôm của ta thế này, chàng quen rồi . Khi kết thúc buổi lễ đăng cơ, đùng một cái trời chuyển màu, trên khung trời, có tiếng gầm của Rồng Thần gào rít, có tiếng cánh vỗ và âm thanh quen thuộc của Phượng Hoàng. Tiếp đó là một ánh hào quang màu vàng, lan tỏa khắp kinh thành, rồi những con Rồng Thần và đàn chim Phượng Hoàng bay lượn khắp kinh thành, dân chúng hô hào vang dội, ngợi ca tên chàng, những quan thần cũng quỳ lạy nóng vội, bọn họ cho đó là điềm lành, miệng vừa vái lạy, vức ngợi ca Vua và Hoàng Hậu. Nàng ta thấy mọi người ngợi ca mình, liền ra vẻ nhu nhược, cảm ơn dân chúng. Còn chàng, chàng có cảm xúc sắp mất thứ gì đó rất quan trọng . Ta ở phía sau họ mỉm cười, nhân lúc bọn họ không chú ý quan tâm, ta đến bên chàng, ôm hôn chàng thật lâu, chàng cũng không có đẩy ta ra, ta cứ thế mà ôm chàng mãi .

Bỗng nhiên Rồng Thần nói:

" Bách Hoa Tiên Tử. Đã đến lúc Người triển khai lời hứa với Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng đã cứu Hoàng Đế, thì người cũng phải về trời " Ta buông chàng ra, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ta đi đến giữa kinh thành, hóa trở lại hình dạng tiên hoa của ta, Rồng Thần và Phượng Hoàng đáp xuống, bay vòng quanh ta, rồi đưa ta lên trời. Trước khi biến mất, vang lên trong không khí, là lời nói đau lòng của ta . " Hoàng Thượng. Thiếp vẫn luôn yêu chàng "

1 thought on “❤️Bách Hoa Tiên Tử❤️”

  1. Pingback: Khắc chế Trundle qua: Tướng, trang bị & cách chơi - Thabet

Leave a Comment

Your email address will not be published.