Cách Yêu Của Chủ Tịch Phong

Sợ sẽ có người đến như lời hắn nói, Hoan Hoan cắn môi không dám nói gì

Lãnh Phong được thế càng hung hăng, hắn cởi cái áo đen trói tay cô vòng lên đỉnh đầu

Cúi người khẽ nói

‘Tôi không trói là vì tin em sẽ ngoan ngoãn ở bên tôi, không ngờ em khiến tôi thật thất vọng. Tôi có chỗ nào không tốt, tôi ngược đãi em sao?’

Cô không trả lời

Hắn bắt nhốt cô như phạm nhân mặc dù cả 2 chỉ vừa mới gặp, lại cướp mất lần đầu quý giá. Đó không phải ngược đãi sao? đó là đối xử tốt sao?

Cô căm ghét hắn, cũng căm ghét nơi này

Chỉ muốn trốn khỏi đây, đi càng xa càng tốt

Cô không trả lời, hắn càng khó chịu

Đôi mắt càng trở nên tối hơn

‘Nếu không muốn trở thành người của tôi, ở bên cạnh tôi … vậy thì làm đồ chơi đi’

Dứt lời, hắn thô bạo đẩy mạnh

‘Aaaaa’ Cô không kịp phản ứng, bị đau mà kêu lên

Hắn cứ như con sói bị bỏ đói lâu ngày điên cuồng động

Hắn bỏ ngoài tai tiếng kêu la vì đau đớn của cô

‘Đừng! tránh ra đi … đau … đau quá’

‘Đau lắm phải không? tốt lắm, phải đau thì em mới nhớ rõ’

Hắn càng lúc càng thô bạo, nắm lấy eo thon mà tiến vào

Nước mắt cô giàn giụa, ướt đẫm cả drap giường, tay và chân đều bị khống chế, cả người lại bị áp đảo chỉ có thể đập đầu liên tục vào giường để phản kháng

Nghe tiếng động, lúc này hắn mới nhìn cô

Hành động này vừa làm hắn xót lại châm lên ngọn lửa giận dữ của hắn

Tay phải đặt lên eo thon di chuyển đến sau cổ cô, luồng tay vào tóc cúi đầu khoá đôi môi mềm kia, chặn đứng hành động không thuận mắt này của cô

Hoan Hoan bị hôn phát ra tiếng kêu ưm ưm như đang muốn bảo hắn đừng chạm vào cô

Lần đầu đã bị hắn cướp, giờ đây ngay cả nụ hôn đầu cũng bị tên ác ma này cướp. Khốn nạn mà

Cô định mở miệng mắng thì lưỡi hắn đã luồng vào

Bá đạo nuốt mật ngọt của cô

Cô nào biết đây cũng là nụ hôn đầu của hắn, chỉ hoảng sợ mà khóc

Hôn người mình không hề yêu, thậm chí là ghét cay ghét đắng thực sự rất ghê tởm

Bên dưới hắn bị kích thích, chuyển động ngày càng nhanh rồi đạt đến cực khoái

____________

Đã bao lâu trôi qua, cô và hắn đều không biết. Thậm chí hắn đã ở trong cô và đạt đỉnh điểm bao nhiêu lần cô cũng không rõ

Chỉ nhớ rằng hắn không cho cô nghỉ ngơi, hết lần này đến lần khác ép buộc cô cùng hắn ….

Hoan Hoan không chịu đựng được nữa, cô đã cầu xin hắn, thậm chí mắng chửi nhưng vẫn bị đè dưới thân, cô lại ngất đi

Lúc tỉnh lại chỉ thấy cả người rã rời

Cơ thể so với lần trước còn đau hơn. Cánh cửa cô phá hôm qua đã được sửa chữa

Cảm thấy dưới chân có dị vật, cô phản xạ nhìn xuống

Tên ác ma đó, hắn dùng xích trói cô lại

Quan sát kỹ hơn, cô thấy hắn vẫn còn ở đó

Nhớ đến chuyện hôm qua, cô bắt đầu sợ

Lãnh Phong tiến đến, trên tay cầm lọ thuốc gì đó

Không khách khí, hắn nắm lấy chân cô hung hăng bôi thuốc

Cô bị đau muốn thu chân về, nhưng hắn dùng lực khiến cô không rút chân về được

Hôm trước hắn chăm sóc cô rất cẩn thận như nâng niu viên ngọc quý, nhưng hôm nay hắn thô bạo trong mắt không có cảm xúc gì thì cô đã biết, cô bây giờ chẳng khác gì món đồ chơi không hơn không kém

_________

Từ hôm đó trở đi, đêm nào hắn cũng cùng cô triền miên không ngớt. Lần nào cũng khiến cô sợ hãi, mệt mỏi mà ngất đi

Ngày thứ nhất, cô khóc giật sợi xích khiến chân chảy máu, hắn không lưu tình mạnh bạo bôi thuốc

Ngày thứ hai, trên người cô vết thương cũ vết thương mới chồng chất nhau, cô vì đau mà khóc đến đáng thương

Ngày thứ ba, dấu ấn của hắn xuất hiện khắp người, cô khóc

Những ngày sau đó, cô không còn khóc nữa. Bất lực nhìn thời gian trôi qua

Hắn, từ khi cô chạy trốn thay đổi rõ rệt

Không còn ôn nhu với cô nữa, giờ đây chỉ xem cô như nơi để phát tiết

Công việc thường ngày của hắn là dùng nắm đấm, hắn sẽ xử lý những tên mà người khác nhờ, chỉ cần kẻ đó trả cho hắn thù lao hắn yêu cầu hoặc cảm thấy vừa ý

Cuộc sống của hắn thường ngày vẫn thế, chuỗi ngày vô pháp. Hắn rất khoẻ, lại nhạy bén, tính tình lại không tốt nhưng vẫn có cả khối kẻ đến tìm và nhờ cậy

Vì hắn bất bại, hắn biết điều đó nên càng ngông cuồng hơn

Nhưng khi gặp cô, hắn bắt đầu muốn thay đổi, vì trong lòng hắn luôn khao khác có 1 mái ấm hoàn chỉnh

Nay cũng vì cô mà hắn trở nên bất cần hơn bao giờ hết

Thì ra trên thế giới này, chẳng ai cần hắn cả

Vậy thì hắn cũng chẳng cần bất kỳ ai, cô cũng chẳng còn quan trọng nữa

Cô đã suy tính như vậy nhưng vẫn không thoát được, kỳ thực tại sao lại như vậy?Sợ sẽ có người đến như lời hắn nói, Hoan Hoan cắn môi không dám nói gìLãnh Phong được thế càng hung hăng, hắn cởi cái áo đen trói tay cô vòng lên đỉnh đầuCúi người khẽ nói’Tôi không trói là vì tin em sẽ ngoan ngoãn ở bên tôi, không ngờ em khiến tôi thật thất vọng. Tôi có chỗ nào không tốt, tôi ngược đãi em sao?’Cô không trả lờiHắn bắt nhốt cô như phạm nhân mặc dù cả 2 chỉ vừa mới gặp, lại cướp mất lần đầu quý giá. Đó không phải ngược đãi sao? đó là đối xử tốt sao?Cô căm ghét hắn, cũng căm ghét nơi nàyChỉ muốn trốn khỏi đây, đi càng xa càng tốtCô không trả lời, hắn càng khó chịuĐôi mắt càng trở nên tối hơn’Nếu không muốn trở thành người của tôi, ở bên cạnh tôi … vậy thì làm đồ chơi đi’Dứt lời, hắn thô bạo đẩy mạnh’Aaaaa’ Cô không kịp phản ứng, bị đau mà kêu lênHắn cứ như con sói bị bỏ đói lâu ngày điên cuồng độngHắn bỏ ngoài tai tiếng kêu la vì đau đớn của cô’Đừng! tránh ra đi … đau … đau quá”Đau lắm phải không? tốt lắm, phải đau thì em mới nhớ rõ’Hắn càng lúc càng thô bạo, nắm lấy eo thon mà tiến vàoNước mắt cô giàn giụa, ướt đẫm cả drap giường, tay và chân đều bị khống chế, cả người lại bị áp đảo chỉ có thể đập đầu liên tục vào giường để phản khángNghe tiếng động, lúc này hắn mới nhìn côHành động này vừa làm hắn xót lại châm lên ngọn lửa giận dữ của hắnTay phải đặt lên eo thon di chuyển đến sau cổ cô, luồng tay vào tóc cúi đầu khoá đôi môi mềm kia, chặn đứng hành động không thuận mắt này của côHoan Hoan bị hôn phát ra tiếng kêu ưm ưm như đang muốn bảo hắn đừng chạm vào côLần đầu đã bị hắn cướp, giờ đây ngay cả nụ hôn đầu cũng bị tên ác ma này cướp. Khốn nạn màCô định mở miệng mắng thì lưỡi hắn đã luồng vàoBá đạo nuốt mật ngọt của côCô nào biết đây cũng là nụ hôn đầu của hắn, chỉ hoảng sợ mà khócHôn người mình không hề yêu, thậm chí là ghét cay ghét đắng thực sự rất ghê tởmBên dưới hắn bị kích thích, chuyển động ngày càng nhanh rồi đạt đến cực khoái____________Đã bao lâu trôi qua, cô và hắn đều không biết. Thậm chí hắn đã ở trong cô và đạt đỉnh điểm bao nhiêu lần cô cũng không rõChỉ nhớ rằng hắn không cho cô nghỉ ngơi, hết lần này đến lần khác ép buộc cô cùng hắn ….Hoan Hoan không chịu đựng được nữa, cô đã cầu xin hắn, thậm chí mắng chửi nhưng vẫn bị đè dưới thân, cô lại ngất điLúc tỉnh lại chỉ thấy cả người rã rờiCơ thể so với lần trước còn đau hơn. Cánh cửa cô phá hôm qua đã được sửa chữaCảm thấy dưới chân có dị vật, cô phản xạ nhìn xuốngTên ác ma đó, hắn dùng xích trói cô lạiQuan sát kỹ hơn, cô thấy hắn vẫn còn ở đóNhớ đến chuyện hôm qua, cô bắt đầu sợLãnh Phong tiến đến, trên tay cầm lọ thuốc gì đóKhông khách khí, hắn nắm lấy chân cô hung hăng bôi thuốcCô bị đau muốn thu chân về, nhưng hắn dùng lực khiến cô không rút chân về đượcHôm trước hắn chăm sóc cô rất cẩn thận như nâng niu viên ngọc quý, nhưng hôm nay hắn thô bạo trong mắt không có cảm xúc gì thì cô đã biết, cô bây giờ chẳng khác gì món đồ chơi không hơn không kém_________Từ hôm đó trở đi, đêm nào hắn cũng cùng cô triền miên không ngớt. Lần nào cũng khiến cô sợ hãi, mệt mỏi mà ngất điNgày thứ nhất, cô khóc giật sợi xích khiến chân chảy máu, hắn không lưu tình mạnh bạo bôi thuốcNgày thứ hai, trên người cô vết thương cũ vết thương mới chồng chất nhau, cô vì đau mà khóc đến đáng thươngNgày thứ ba, dấu ấn của hắn xuất hiện khắp người, cô khócNhững ngày sau đó, cô không còn khóc nữa. Bất lực nhìn thời gian trôi quaHắn, từ khi cô chạy trốn thay đổi rõ rệtKhông còn ôn nhu với cô nữa, giờ đây chỉ xem cô như nơi để phát tiếtCông việc thường ngày của hắn là dùng nắm đấm, hắn sẽ xử lý những tên mà người khác nhờ, chỉ cần kẻ đó trả cho hắn thù lao hắn yêu cầu hoặc cảm thấy vừa ýCuộc sống của hắn thường ngày vẫn thế, chuỗi ngày vô pháp. Hắn rất khoẻ, lại nhạy bén, tính tình lại không tốt nhưng vẫn có cả khối kẻ đến tìm và nhờ cậyVì hắn bất bại, hắn biết điều đó nên càng ngông cuồng hơnNhưng khi gặp cô, hắn bắt đầu muốn thay đổi, vì trong lòng hắn luôn khao khác có 1 mái ấm hoàn chỉnhNay cũng vì cô mà hắn trở nên bất cần hơn bao giờ hếtThì ra trên thế giới này, chẳng ai cần hắn cảVậy thì hắn cũng chẳng cần bất kỳ ai, cô cũng chẳng còn quan trọng nữa

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *