[EDIT] Giáo Viên Hắc Ám

                                    
                                              


"Trong cuộc đời này, mỗi người ngang qua đời nhau phải chăng đều là do định mệnh đã sắp đặt?"

-----------------------------------------------------------

Sáng thứ hai đầu tuần, trời không những đen xì mà còn lạnh đến run người, gió từng cơn kèm theo hơi ẩm của những ngày mùa mưa lùa qua làn tóc đen dài thẳng mượt của cô nàng thiếu nữ xinh đẹp đang vội vã trên đường đến trường vì ngủ dậy muộn, Tiffany thầm nghĩ hẵn là tiêu rồi, ngày đầu tiên nhập học nếu mắc phải mưa thế này thì ông trời thật bất công. Trước đây vài phút nàng còn nằng nặc đòi tự mình đi bộ đến trường không cần tài xế đưa đi, dù gì nhà cũng không xa trường mấy.

Bạn đang đọc: [EDIT] Giáo Viên Hắc Ám

Đúng là bất công thật khi tâm lý của Tiffany lại thành thực sự, trời mở màn rã rít mưa, cô nàng ngay lập tức chạy vào mái hiên bên đường, hậu đậu làm thế nào nàng lại bị vấp phải thành vỉa hè, ngay khoảng thời gian ngắn Tiffany nghĩ mình chuẩn bị sẵn sàng hôn mặt đường thì một cánh tay kịp thời đưa ra đón lấy toàn vẹn bờ eo thon thả .

Một giây, hai giây, ba giây ... Tiffany mở mắt xoay người lại, trước mặt cô nàng là gương mặt vô cùng lạnh lẽo mà lại trắng hồng, đúng chuẩn của một mỹ nữ, thần thái thì trông nghiêm nghị, khó gần nhưng lại cực kì thu hút, tim nàng bắt đầu đập loạn lên, hai má cũng từ từ mà ửng hồng. Chết rồi, Tiffany nghĩ bệnh mê cái đẹp của mình lại tái phát rồi.

" Này, không định đứng dậy à ? " - Người nọ gằn giọng cắt ngang mạch tâm lý của Tiffany, nàng hấp tấp vội vàng đẩy người kia ra rồi đứng dậy quay mặt đi để che giấu sự ngượng ngùng của mình .

Rồi như chợt nhớ điều gì Tiffany cất giọng lí nhí : "Cảm ơn! Cảm ơn đã đỡ tôi ! ".

Người kia gật đầu quay đi vào mái hiên trú mưa. Trông hình dáng chắc là một người kiệm lời trên người lại toả ra một sự lạnh nhạt khó tả. Bây giờ Tiffany mới nhìn kĩ hơn, thân hình bé tí, chắc khoảng chừng 1 m6 nhưng bờ vai rất rộng, cánh tay lúc nãy đỡ eo cô rõ ràng là có xíu cơ bắp chắc rằng người này có tập gym đây mà, tích tắc chạm mắt lúc nãy cô cũng đã nhận thấy được lông mi rất dài, lại cong vút còn đôi đồng tử đen lại cho người ta cảm xúc lãnh đạm, xa cách và vô cùng lãnh đạm. Người này mặc áo sơ mi cùng quần Âu, ắt hẳn là một người tri thức uyên bác . Lúc này người nọ lại một lần nữa cắt ngang mạch tâm lý của nàng mà cất giọng : " Nhìn đủ chưa, định tắm mưa à ? " - Trong lời nói rõ ràng là có ý cười nhàn nhạt. Lúc này Tiffany mới tỉnh mộng mà kịp chạy vào mái hiên tránh mưa . Một giây, hai giây, ba giây ... Tiffany nhận ra là tim mình lại vô cớ mà đập loạn lên lần nữa, rõ ràng là trời lúc này đang rất lạnh nhưng nàng có cảm xúc như đang đứng gần lò lửa vậy. Chết rồi, không lẽ nàng đã trúng tiếng sét của Cupid rồi sao ? Không đúng, rõ ràng nàng là người không tin vào mấy chuyện tình yêu phù phiếm, chớp nhoáng đó. Trước giờ rất nhiều tên con trai theo đuổi nàng, mấy tên ấy không phải tầm thường, nàng cũng không mảy may ngó tới, nói đến thích trai đẹp và gái thì thực ra cũng chỉ là thích ngắm trên phim ảnh. Còn giờ đây trước mặt nàng là một mỹ nữ khí chất ngời ngời, thật khiến cho nàng phải chú ý quan tâm mãi thôi. Nàng thật sự bị lôi cuốn rồi sao ? Nghĩ đến đây Tiffany vô thức phản kháng tâm lý của mình mà nhích xa ra một chút ít rồi lẳng lặng cúi đầu liên tục miên man. Có lẽ nhận thức được không khí khác thường nên người nọ lại gằn giọng. Lúc này bên kia đường, hai ba người cũng đang vội vã chạy về phía này, nhận thấy điều đó Tiffany tự biết họ cũng chạy vào đây trú mưa nên lại nhích người vào một chút ít. Vô tình tay nàng lại đụng phải tay người kia, một cảm xúc lạnh lẽo truyền đến, Tiffany bất chợt rùng mình. Cô gái này từ thần thái, ánh mắt, giọng nói, đến ngay cả bàn tay cũng đều hờ hững khiến cho người ta phải sợ .

Leave a Comment

Your email address will not be published.