Đọc truyện Cuồng Huyết Thiên Ma Chương 248

Điều thứ hai đó là Tử Phong sở hữu lĩnh vực, Tôn cấp mà đã có thể lĩnh ngộ lĩnh vực sao?? Đạt tới Thánh cấp chưa hẳn đã ngộ được lĩnh vực, nhưng ngộ được lĩnh vực thì chắc chắn sẽ đạt tới Thánh cấp, đó là kiến thức chung mà võ giả cao giai nào cũng biết. Nhưng vế thứ nhất xảy ra không có gì lạ, có những Thánh cấp đột phá rồi mới bắt đầu lĩnh ngộ, trong khi trường hợp thứ hai thì hiếm như lông phượng sừng lân, đúng hơn là gần như không có.

Trong lịch sử cũng đã từng có trường hợp mới chỉ Tôn cấp, Vương cấp cũng đã ngộ ra được lĩnh vực, nhưng đó đều là những tuyệt thế thiên tài ngàn năm chưa chắc đã có một người, mà những người đó ai chả trở thành cường giả nhất nhì một phương cơ chứ. Vào thời điểm võ đạo suy đồi xuống cấp như hiện tại, tìm kiếm thiên tài đã khó chứ đừng nói là loại thiên tài nghịch thiên giống như vậy. Ấy thế mà trước mắt nàng đang xuất hiện một người, à nói một người cũng không đúng, mà phải là một Thiên Ma mới chuẩn, bảo nàng không tin cũng không có gì lạ.

Nhưng mà cứ cho là Diệu Yên tin những gì mà Hồ Phi Nguyệt nói đi, nhưng mà cái lĩnh vực đó, năng lực dừng thời gian ư, cái quái gì vậy?? Đến cả một tên võ giả Linh cảnh thập bộ cũng biết được rằng tu luyện của võ giả đều chiếu theo chín loại linh căn ngũ hành cùng với bốn loại dị linh căn lôi – phong – ám – quang mà tu luyện, lĩnh vực thì cũng như vậy, cũng chỉ có chín loại hình lĩnh vực dựa trên chín loại linh căn kể trên mà thôi, có chăng năng lực và độ mạnh yếu khác nhau tuỳ thuộc vào bản thân võ giả. Thế nhưng lĩnh vực của Tử Phong có thể dừng thời gian, đó là cái khái niệm gì thì Diệu Yên khó có thể tưởng tượng được, cho đến khi nhìn thấy tận mắt.

Trong một cái chớp mắt từ trong khống chế của Lăng Tiếu thoát ra ngoài, vòng ra sau lưng đối phương, tung ra một quyền trực tiếp xuyên thủng cả phòng ngự của một Tôn cấp cửu phẩm giống như xuyên qua một tờ giấy, vậy mà không gian xung quanh hoàn toàn không có chút dị trạng nào, cú đấm mạnh đến như vậy mà đến cả một chút gió cũng không sinh ra, hơn nữa ở đây toàn những cường giả Thánh cấp hắt xì một cái cũng long trời lở đất mà chẳng ai có thể nhận thấy chuyện gì vừa mới xảy ra, ngoại trừ quy kết cho năng lực dừng thời gian ra thì Diệu Yên không thể nghĩ được Tử Phong đã làm như thế nào nữa.

Nghĩ đến đây, nàng bất chi bất giác có chút sợ hãi, đều nói lĩnh vực mạnh thì có mạnh nhưng khi đối đầu với người có tu vi cùng thực lực cao hơn thì cũng không có tác dụng 100% được, lấy ví dụ như Tôn cấp mà lĩnh ngộ được lĩnh vực thì có lực đối kháng Thánh cấp chứ không bị miểu sát, nhưng cũng chỉ là đối kháng được chứ không phải áp đảo hoàn toàn. Phải biết mỗi vị trưởng lão ở đây đều sở hữu lĩnh vực, tự thân mỗi người dù không thả lĩnh vực ra thì nó cũng tự động bảo hộ chủ nhân tránh khỏi công kích bất ngờ, nhưng từ tình huống này mà xem, lĩnh vực của Tử Phong thậm chí còn bỏ qua cả cái gọi là thực lực chênh lệch mà có hiệu lực hoàn toàn lên tất cả mọi người, đây chẳng phải là hắn muốn chém ai thì chém, muốn giết ai thì giết hay sao!!

Tử Phong đương nhiên không biết Diệu Yên đang dùng trí tưởng tượng của mình nghĩ đến tận đâu, hắn chỉ biết rằng mình xem như là đã hoàn thành một phần chủ ý của mình. Sự xuất hiện của Hồ Phi Nguyệt ở đây là ngoài ý muốn, nhưng hắn không hề trách cứ nàng ấy hay gì, dù sao thì nàng cũng đã cứu mạng hắn lúc ngàn cân treo sợi tóc. Chỉ là nàng hiện thân cùng triển lộ thực lực lại kéo theo rất nhiều hệ luỵ khác, chẳng hạn như việc để cho Diệu Yên cùng với vài người khác biết được danh tính cùng thực lực ẩn giấu của Hồ Phi Nguyệt.

eTp7xHNXdXjwyp5r6KKgshAW8FEo4Uig0uf9R3tawK0zOoaO / U6tct8OD + 1Z y + azdL + rb5wKt3zHMHDQbz0M + h0AoIp7pg + h3GQeuG8xw3UmQ3qaU6HZbcNWqYXldnJqePGBfde8wSrdId6MQx1dOtIUVbdggObqoeAp4s1oOgkiCP4hpOLHOutJlVJq05vGuPfIac3PH / SzLB / Y0y7r954I + fsLt27gkHIwUJB / Ygei5KGDsiA4UYGywakRXW0C0MffCZ + 8X3 phOm5qOQvaWr1 + xaGq5G0kphX44wehg / mVw3kmCV1AeH210xi6ygEY / BDxlzhfbXhJhzNiTIph7OySmczCSWMOgxrNRZz6ezuk1PPLUx + RyCRDn3UliPjkiKQJ + dCGSuVdMmrbhKQ3n0uGbncgD + zSEyr3gYcuvh9rYmq2b / nvDIHtLv7gFIFilxOsRNDa8GJcIWEfSZpxXDKDASgN35jbj206lQf7S6iYezPVGjSyOF3Wn2BnGTd4iumQZVD8H1PqEm2OuiSboCC7Om + ymtwW1L9v5b3 + vKdliEg1ZhP3Rn + Cl8YcuItk4ozlABjvP1Oh9rXeOOPotLPvUU2eL62dkwMJ6Jc7x2jsTQXXM + + 38V etnE + 1 kKL / PD4BCmuiYpvoGavUhTkLGGWI1SNY0RydvlQ5fYwbNxbX / EDpOoSZ72wjbNKHFcfRUt3xIfB3xU55k3WibfKuGARCsMuIIpN35trjwJmeaE41R3MxJB9DnBdAvekgWVKDg7Oltqmwbr0iVrQcMjSw0ZiB0mFwoZHbGRqSUElqhc8Qr4OWRCzFH3VsRlXykR7JO5ZsPmzk1ACw60NTob3S03XEmXpgoPa + 49NX k7JeCExaVb7Zwj + Dsn + RR4yInI / 3 yoZm9GTlWgbLbMCTu / HK2Rk5WcEYY2VUuHzdQR6CagRZda + dRTFHvJc0lvev32wabYtQAEZKgkEbj5tl0YYfoLUmk15MstQI9 + 6V poJL9EaYXDjCf6o8QViw9UlViSu5SyM93tqPWg2054W5zrYAFAbjgoovXCUVsFTpCt4PJUN8PlsXvEKFdfYd1HzVhD824DEsNP0YBtvMxfXozB8q3s / 7KGG aicEarHW6P449dH91BupMsMtkJZv8zA0ne1ddzl9DEeTyePB3aqfWMwYiUiE5yaQdWMFTNPhs / M / C5yxwtETZ2gRLea9ABBhA0 + NfdHFMzTSXceZNYyfjX8Ege2iG25aChEAcbuWvD7SF + 5EWIYO08 wdkiLrMOwOcDhcv + sokfuGD3XHDnHFoKT6U5vIXscDFm / pZ8m3ecrf1YpKBZQbbNtfn1kOgyH01NfjRMt4ZZoMPbzoNLdpTCNZIsKM4 / XgRVrSJxZNnOE + 74J nxjSwaNizY6LfLKf4iV9A3wFZMMR22MU14juyZ51MwkBjb0LlfY4oPsyv7Fm02 / 63 dPm + ebNtyi + G / fYB5Bf1DgaBWNUhStp8AuE8z1AUGuWhLG / YSDOKPKS0rgi9pFBRM4dbUNq6FyUwDmN9jvJVAT7Oa2uIrvIaIqF6zpWxNds + dXZVZQDOH2YY6ykD1gZq9hhiO0UER3 + 4K ovxHTFZh20rFUNuNk + 16 cKMdSGKLq17Jdfcma3Uv72yYF2p02EyCANjFLdxMk83RaVQU / oPiPUrWAij36scNkNxivDWsH3ixD + HoXQOgXOwbL70JRc / FHgfhBtd9oRNir4kVrbIEH3rW + anHDBEahle5hiWH4w8MI7FdLFTSXJR9iwyJnRN9TQ4cxwEvZ8SI4bM4Ot8D9bfH64MNOgdcR + VemK0n6E6yTolUXxES + hXkeN599JyDyi9 + aLjdMbF1oNghua2n9azrdCnZpYXEBQ / ixaq5 / tIMQ3pLMeB / YkE0mell12GJOk + C / gfw + CGXtNPicW5y / MY4TXmDXzJUSsnamQTI6EOIwghXaapv3k1sW7OXweAtWtQ2B8dTPuQmzCfJnQJPOOP0zckskdLDNqM7OObVxvEvkTRrGEZLx8zIEKt5 / IVEEeiXNE3OD2n90MO85vtXt1RDO8Uu1pY7EMfjigTcb9oIpRA9CAl2mhBUZVdZEMz3a7ZN3teUf1e2BpclKj3zRevAEnWMbBAdNoArD / 1 q34NBp7XNYwnqKOj5LalQC2mwDEbzQwgpBAqnWIgrxJox18wsM7vN9mtkt + T8OVN2MVWpv3OLdrF4Q1l9UhPlMkDlLZqfnQQz + kvkeOVt2PodGJncCXdRgnJHG8E5NZxoT9es7WgyBGRKqOL0La48uNZjRTJej4eK2tA / Plo52RUTrkBxSy7J0aEVX0rJ2x9tuoZlrekA2N9paSiAsr3BlHhrZR6Ivg = =

Diệu Yên nào có quên được những gì nàng đã nghe lỏm được từ cuộc đối thoại giữa Hồ Phi Nguyệt với Tử Phong trước kia. Lĩnh vực, dừng thời gian, Thánh Hoàng đỉnh phong?? Nàng nghe mà chẳng hiểu gì hết, nhưng có hai điều nàng hiểu được, đó là Tử Phong hắn không phải con người, mà là Thiên Ma Nhất Tộc, chủng tộc này nàng đã đọc được từ trong một vài thư tịch cổ, sự đáng sợ của bọn chúng đến cả những cường giả thượng cổ cũng phải sợ hãi, bây giờ khi nàng nhìn vào tiến cảnh cùng thực lực của Tử Phong mới thấy có lí.Điều thứ hai đó là Tử Phong sở hữu lĩnh vực, Tôn cấp mà đã có thể lĩnh ngộ lĩnh vực sao?? Đạt tới Thánh cấp chưa hẳn đã ngộ được lĩnh vực, nhưng ngộ được lĩnh vực thì chắc chắn sẽ đạt tới Thánh cấp, đó là kiến thức chung mà võ giả cao giai nào cũng biết. Nhưng vế thứ nhất xảy ra không có gì lạ, có những Thánh cấp đột phá rồi mới bắt đầu lĩnh ngộ, trong khi trường hợp thứ hai thì hiếm như lông phượng sừng lân, đúng hơn là gần như không có.Trong lịch sử cũng đã từng có trường hợp mới chỉ Tôn cấp, Vương cấp cũng đã ngộ ra được lĩnh vực, nhưng đó đều là những tuyệt thế thiên tài ngàn năm chưa chắc đã có một người, mà những người đó ai chả trở thành cường giả nhất nhì một phương cơ chứ. Vào thời điểm võ đạo suy đồi xuống cấp như hiện tại, tìm kiếm thiên tài đã khó chứ đừng nói là loại thiên tài nghịch thiên giống như vậy. Ấy thế mà trước mắt nàng đang xuất hiện một người, à nói một người cũng không đúng, mà phải là một Thiên Ma mới chuẩn, bảo nàng không tin cũng không có gì lạ.Nhưng mà cứ cho là Diệu Yên tin những gì mà Hồ Phi Nguyệt nói đi, nhưng mà cái lĩnh vực đó, năng lực dừng thời gian ư, cái quái gì vậy?? Đến cả một tên võ giả Linh cảnh thập bộ cũng biết được rằng tu luyện của võ giả đều chiếu theo chín loại linh căn ngũ hành cùng với bốn loại dị linh căn lôi – phong – ám – quang mà tu luyện, lĩnh vực thì cũng như vậy, cũng chỉ có chín loại hình lĩnh vực dựa trên chín loại linh căn kể trên mà thôi, có chăng năng lực và độ mạnh yếu khác nhau tuỳ thuộc vào bản thân võ giả. Thế nhưng lĩnh vực của Tử Phong có thể dừng thời gian, đó là cái khái niệm gì thì Diệu Yên khó có thể tưởng tượng được, cho đến khi nhìn thấy tận mắt.Trong một cái chớp mắt từ trong khống chế của Lăng Tiếu thoát ra ngoài, vòng ra sau lưng đối phương, tung ra một quyền trực tiếp xuyên thủng cả phòng ngự của một Tôn cấp cửu phẩm giống như xuyên qua một tờ giấy, vậy mà không gian xung quanh hoàn toàn không có chút dị trạng nào, cú đấm mạnh đến như vậy mà đến cả một chút gió cũng không sinh ra, hơn nữa ở đây toàn những cường giả Thánh cấp hắt xì một cái cũng long trời lở đất mà chẳng ai có thể nhận thấy chuyện gì vừa mới xảy ra, ngoại trừ quy kết cho năng lực dừng thời gian ra thì Diệu Yên không thể nghĩ được Tử Phong đã làm như thế nào nữa.Nghĩ đến đây, nàng bất chi bất giác có chút sợ hãi, đều nói lĩnh vực mạnh thì có mạnh nhưng khi đối đầu với người có tu vi cùng thực lực cao hơn thì cũng không có tác dụng 100% được, lấy ví dụ như Tôn cấp mà lĩnh ngộ được lĩnh vực thì có lực đối kháng Thánh cấp chứ không bị miểu sát, nhưng cũng chỉ là đối kháng được chứ không phải áp đảo hoàn toàn. Phải biết mỗi vị trưởng lão ở đây đều sở hữu lĩnh vực, tự thân mỗi người dù không thả lĩnh vực ra thì nó cũng tự động bảo hộ chủ nhân tránh khỏi công kích bất ngờ, nhưng từ tình huống này mà xem, lĩnh vực của Tử Phong thậm chí còn bỏ qua cả cái gọi là thực lực chênh lệch mà có hiệu lực hoàn toàn lên tất cả mọi người, đây chẳng phải là hắn muốn chém ai thì chém, muốn giết ai thì giết hay sao!!Tử Phong đương nhiên không biết Diệu Yên đang dùng trí tưởng tượng của mình nghĩ đến tận đâu, hắn chỉ biết rằng mình xem như là đã hoàn thành một phần chủ ý của mình. Sự xuất hiện của Hồ Phi Nguyệt ở đây là ngoài ý muốn, nhưng hắn không hề trách cứ nàng ấy hay gì, dù sao thì nàng cũng đã cứu mạng hắn lúc ngàn cân treo sợi tóc. Chỉ là nàng hiện thân cùng triển lộ thực lực lại kéo theo rất nhiều hệ luỵ khác, chẳng hạn như việc để cho Diệu Yên cùng với vài người khác biết được danh tính cùng thực lực ẩn giấu của Hồ Phi Nguyệt.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *