Chào Em, Như Hoa!

Một cô gái yêu tiền hơn sinh mạng. Từ việc đóng vai nhân vật hoạt hình, cosplay theo đủ phong thái để chụp ảnh lưu niệm lấy tiền đến việc bán đĩa phim con heo tại cầu vượt, những hầm đi bộ hay mặt dày gõ cửa từng phòng trong kí túc xá nam sinh để bán đồ chuyên dành cho nam, không việc gì là cô không làm. Từ máy sấy nhỏ gọn tiện nghi đến nước hoa, dầu dưỡng tóc, dao cạo râu, thậm chí còn là cả … quần lót CK, không có gì là cô không bán. “ Đồ con gái tham tiền hám của ” – đó là tâm lý tiên phong mà Văn Sơ, một chàng trai công tử kiêu ngạo, dành cho cô. Cô gái đó chính là Lỗ Như Hoa .Như Hoa, tân sinh viên khoa kiến trúc của Đại học S, vì cha mẹ mất sớm nên cả Như Hoa và Tự Ngọc – em trai sinh đôi của cô – phải lệ thuộc vào nhau để sống, tiền của cha mẹ để lại không nhiều nên Như Hoa làm đủ mọi cách để kiếm tiền cho cả hai chị em học ĐH. Trái ngược với thực trạng của Như Hoa, Văn Sơ lại là một công tử con nhà giàu đúng thương hiệu, anh mới quay về từ Pháp và bị mái ấm gia đình ép vào học tại khoa Sơn dầu của ĐH S để thưởng thức một đời sống sinh viên đích thực. Hoàn cảnh trái ngược, tính tình trái ngược, có vẻ như Văn Sơ và Như Hoa đã được định sẵn là “ oan gia ” ngay từ lần tiên phong gặp mặt :Nếu Thượng đế cho Văn Sơ thời cơ quay trở lại khoảnh khắc tiếng gõ cửa đáng chết đó vang lên, hắn nhất định sẽ dõng dạc : Không được vào ! Và nếu nhất định phải cho cái “ không được vào ” đó một kỳ hạn, hắn rất là kỳ vọng sẽ là : Một vạn năm .

Thế nhưng Thượng đế có cho không? Không hề, cho nên, khi hắn đành phải xấu hổ tột cùng mà tóm chặt chiếc khăn bông quấn quanh người che vị trí chủ chốt, ngại ngùng đứng bối rối nhìn cái kẻ chính hiệu phái nữ nhưng ăn mặc chẳng khác gì đàn ông đó, dùng ánh mắt kinh ngạc, hiếu kỳ và không chút che đậy đó mà lột trần hắn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, Văn Sơ dường như hoàn toàn tuyệt vọng với toàn bộ những gì thuộc Đại học S rồi, chỉ biết làm một điều duy nhất là rít lên một câu qua kẽ răng: “Đây – Hình – Như – Là – Ký – Túc – Nam – Sinh!”.

Bạn đang đọc: Chào Em, Như Hoa!

“ A … tôi biết, do đó tôi chỉ bán đồ chuyên dành cho nam thôi mà. ”“ Cô không thấy ở trong trường hợp này thì nên đi ra à ? ”

“Thế anh có mua đồ lặt vặt không?” Lỗ Như Hoa đã phần nào hồi phục tinh thần, ngầm cảnh cáo bản thân: Nhớ kỹ mục đích chuyến đi, chú ý hàng hóa giá cả!

“ Tôi không mua ! ” Văn Sơ nghiến chặt răng, cũng ngầm cảnh cáo bản thân : Có tức giận thì cũng không được tức giận với con gái, không được cư xử thô bạo với con gái, chú ý quan tâm phong độ, quan tâm phong độ !“ Xin đừng vội nói không mua, anh vẫn chưa biết rõ mà. Thật ra tôi cái gì cũng có, ồ, cậu cần máy sấy tóc không ? Kiểu dáng nhỏ gọn, cậu xem tóc ướt thế kia không sấy khô dễ sinh bệnh lắm. Hay là dầu dưỡng tóc ? Hoặc nước hoa sau cạo râu ? ” .

“Này cô, tôi đếm ngược từ năm trở xuống, nếu cô vẫn không chịu đi thì đừng có trách.”

… .“ Thật ra tôi muốn hỏi cậu có cần mua quần lót không, đồ hiệu cao cấp CK, rất hợp với cậu. Cậu mặc cỡ nào ? ” .Chàng kiêu ngạo, nàng mặt dày. Chàng châm biếm, nàng mỉa mai … Và câu truyện của đôi bạn trẻ oan gia này sẽ diễn biến ra làm sao ?

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *